✯Học sinh 24h✯
ADMIN: Chào mừng bạn đến cộng đồng hocsinh24h.
Hãy đăng kí nếu là học sinh hoặc đăng nhập nếu đã là thành viên hocsinh24h.






hotHOCSINH24H sẽ tặng quà bất ngờ cho thành viên đăng kí thứ 1000hot
Top posting users this week
Top posting users this month
1 Bài gửi - 50%
1 Bài gửi - 50%
Top posters
595 Số bài - 31%
Nhật Duy (271)
271 Số bài - 14%
229 Số bài - 12%
198 Số bài - 10%
mr.panda (147)
147 Số bài - 8%
145 Số bài - 8%
Linh2004 (106)
106 Số bài - 6%
QUANTRI (105)
105 Số bài - 6%
Nam Tran (59)
59 Số bài - 3%
Tam Pham (53)
53 Số bài - 3%

Share
avatar
Hoàng Anh Thư
sao đỏ bạc 7
sao đỏ bạc 7
Điểm HT : 102
Tiềm Năng Tiềm Năng : 8466
Join date : 14/08/2016
Age : 15
21082016

Vui vẻ bài văn nói về ước mơ

Message reputation : 100% (2 votes)
Là một con người có ai mà không có ước mơ! Ai cũng canh cánh trong lòng những ước mơ, những hoài bão. Ta thấy rằng trong một xã hội, có người thế này có người thế khác, có người thì có hoàn cảnh thuận lợi, đủ điều kiện để phát huy hết năng lực của mình, cho nên ở họ có những ước mơ rất vĩ đại, lớn lao, chẳng hạn như: Họ ước mơ sau này sẽ trở thành một nhà lãnh đạo thiên tài xuất chúng, hoặc là sẽ trở thành một nhà kinh tế lớn…Bên cạnh đó cũng có những người do hoàn cảnh,hoặc điều kiện về thể chất không cho phép, ở họ ước mơ không to lớn, có thể chỉ đơn giản là: Cố gắng làm sao để sau này có được cái nghề, hoặc một công việc gì đó trong tay đủ nuôi sống bản thân.v.v. Đó là những gì mà em thấy được trên báo chí, thực tế trong nhiều năm qua.Riêng bản thân em con người của thế hệ trẻ em cũng có những ước mơ và hoài bão.Ước mơ thi em có rất nhiều như:Bác sĩ,kỹ sư,giáo viên…!!!Thế nhưng ước mơ và hoài bão lớn nhất của em là trở thành một giáo viên để có thể truyền dạy cho thế hệ sau.
Những ngày ngồi trên lớp nghe cô giảng bài, tôi thấy yêu hình ảnh cô giáo một cách rất lạ lùng. Giọng cô đọc bài êm êm như cuốn hút tôi vào cái nghề cô giáo đầy thú vị. Từ hôm ấy, tôi về tập trung những đứa trẻ trong xóm lại và bắt đầu với bài học đầu tiên. Các bạn biết không, tôi cũng lấy viên phấn viết lên cái bảng đen nho nhỏ rồi gọi từng đứa lên đọc. Những đứa trẻ ngây thơ, nét mặt hồn nhiên đứng nghiêm trang với cái giọng ngọng nghịu, không thành tiếng.
Thế nhưng không biết vì sao tôi vẫn yêu quý chúng. Tôi ngon ngọt dỗ dành từng đứa một để chúng khỏi ra về. Tôi phát cho mỗi đứa một que phấn rồi dạy chúng cách viết. Chúng nó chỉ vẽ chằng chịt ra đất, chẳng đứa nào viết được thành chữ. Tôi kiếm cho mỗi đứa một tờ bìa cứng để làm bảng. Mỗi lần tôi kiểm tra chúng lại viết vào chiếc bìa đó rồi lần lượt đưa lên cho tôi chấm điểm.
Tôi cũng lấy bút đỏ viết vào tấm bảng ấy mấy lần làm lời phê. Mặc dù chưa biết đọc nhưng bọn trẻ, đứa nào cũng thích thú, tíu tít khoe với nhau những lời phê làm tôi thêm say mê nghề giáo viên. Tôi đã có rất nhiều kỷ niệm trong những ngày làm cô giáo. Có những hôm khi tôi đang dạy học thì mẹ đi chợ về. Mặc dù tôi đã vội vàng thu dọn mọi thứ nhưng rồi bí mật đó cũng bị "bật mí". Khi đó, mẹ tôi cũng khuyến khích tôi rằng: "Con hãy cố gắng học thật giỏi đi đã rồi mới thực hiện ước mơ đó. Con có sự đam mê với cái nghề mà mình thích cũng là tốt lắm rồi. Con hãy cố gắng thật nhiều nhé!".
Rồi có một lần tôi đang hí hoáy viết lên bảng thì các bạn cùng lớp với tôi vào nhà chơi. Chúng nó nhìn tôi cười, nói đùa: "Ngày mai, cậu vào dạy chúng tớ nữa nhé!". Lúc này, mặt tôi đỏ lên nên chỉ cười với chúng nó một cái thôi. Sau lần đó, tôi chợt nghĩ rằng: "Thôi, từ nay không dạy nữa!". Nghĩ thế nhưng không biết vì sao mỗi khi nhìn thấy những đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu ấy thì cái gì đó cứ cuốn hút tôi, mặc cho các bạn chế giễu nhưng tôi vẫn cứ dạy. Tôi vô cùng sung sướng khi nhìn ngắm những đứa trẻ có đôi má hồng bụ bẫm cùng với chiếc bím đuôi gà thật xinh đang tíu tít gọi tôi khi thấy tôi đi đâu về. Lúc ấy, trông chúng như bầy chim non vừa rời tổ.
Các bạn ơi! Tôi chưa từng trở thành một giáo viên mà cứ tưởng như là một cô giáo rồi. Tối đến, khi học bài xong tôi lấy quyển vở ra và chuẩn bị bài trong sách giáo khoa, xem xét từng câu hỏi một. Tôi cứ tưởng như mình đang làm việc soạn giáo án của một cô giáo. Có khi tôi còn viết mẫu chữ vào quyển vở cho từng đứa. Những dòng chữ đúng cỡ đều đặn hiện lên trang giấy ngày thêm dày đặc. Tôi nghĩ ngày mai sẽ trao những quyển vở này cho từng đứa. Lúc ấy, chúng nó sẽ vui mừng biết mấy và thêm yêu thương, quấn quýt bên mình.
Hằng ngày, nhìn từng đứa trẻ phải làm việc khổ cực để phụ giúp cha mẹ mà không được xách cặp đến trường, lòng tôi lại thêm đau đớn. Tôi sẽ cố gắng thật nhiều để sau này trở thành một giáo viên dạy cho những đứa trẻ nghèo khó, để tránh đi tình trạng thất học cho đất nước. Ngày đêm tôi mong muốn những đứa trẻ học sinh tôi dạy sẽ học thật giỏi. Trong tương lai, chúng nó sẽ trở thành những nhà thơ, nhà văn, những người có ích cho đất nước... Tôi tin mình sẽ đạt được ước mơ ấy. Tôi sẽ phấn đấu bằng mọi giá để đạt được nó.
Surprised Surprised Surprised Surprised Surprised Surprised
Share this post on:diggdeliciousredditstumbleuponslashdotyahoogooglelive

Comments

avatar
on Mon Aug 22, 2016 9:02 pmHoàng Anh Thư
Message reputation : 100% (1 vote)
Như các bạn đã biết đất nước Việt Nam của chúng ta ngày càng phát triển. Vậy là thế hệ chủ nhân tương lai của đất nước, đưa đất nước cùng sánh với bạn bè năm châu, mỗi chúng ta cần phải có khát vọng ước mơ hoài bão của riêng mình. Đó là mục đích lí tưởng sống mà mỗi chúng ta cần phải hướng đến để phấn đấu đạt được điều đó. Trong cuộc sống em có rất nhiều ước mơ hoài bão và những ý tưởng kế hoạch trong tương lai. Em sinh ra ở một vùng quê nghèo khó nơi mà hơn nửa phần trăm các hộ gia đình có người nghiện. Đường đi khó khăn. ƯỚC mơ của em muốn có một quộc sống hạnh phúc, mong có một con đường đổ bê tông kiên cố. Nhưng ước mơ lớn cả cả là em muốn trở thành người bác sĩ . Em biết trong cuộc sống ấm no vẫn còn vô số trẻ em nghèo phải chịu đau khổ do bệnh tật, rồi trẻ em tài tật. Em đã chứng kiến không biết bao nhiêu nỗi đau thương mất mát do những căn bệnh quái dị không tài nào chữa nổi, em muốn giúp những hoàn cảnh ấy , đó là ước mơ giản dị nhưng mang nhiều ý nghĩa lớn lao. dù em biết rằng để ước mơ này thành hiện thực là rất khó khăn, vất vả . Đối với em những cái đó giờ đây vẫn là giấc mơ nằm trên trang giấy học trò vì em chỉ mới học lớp 7 mà thôi. Nhưng em sẽ cố gắng kiên trì học thất giỏi để trở thành những người có ích cho xã hội và trở thành người bác sĩ tài giỏi được mọi nghuoif quý mến, góp phần xây dựng quê hương đất nước ngày càng giàu mạnh dù biết rằng con đường đi đến thành công và vinh quang không bao giờ rải đầy thảm đỏ, muốn đạt được ước mơ đó em phải trải qua những chông gai và thử thách phía trước. Em mong với cố gắng niềm tin niềm ,đam mê, nhiệt huyết và sự dạy bảo tận tình của thầy cô em sẽ đạt được những ước mơ đó.
avatar
on Tue Aug 23, 2016 1:53 pmmr.panda
No Bạn ơi, nhà nước việt nam cắt biên chế rồi, vì số người ăn lương nhà nước đã tăng lên 11.000.000 người, không có bộ máy nhà nước nào nuôi nổi số người đang tăng ngùn ngụt như vậy, Evil or Very Mad nghề giáo viên của bạn khó đây Exclamation
avatar
on Tue Aug 23, 2016 1:54 pmmr.panda
Message reputation : 100% (2 votes)
Nghề giáo viên  Arrow không thể được.
Shocked Shocked Shocked Shocked Shocked Shocked Shocked Shocked Shocked Shocked Shocked Shocked no no no no no no no no no no
avatar
on Wed Aug 24, 2016 10:25 amHoàng Anh Thư
Message reputation : 100% (1 vote)
uk muốn làm nghề giáo viên thì khó thật. nhưng mk vẫn thích
avatar
on Thu Sep 01, 2016 9:48 pmHoàng Anh Thư
Message reputation : 100% (2 votes)
mà nó chỉ là một bài viết văn thôi mà. Đâu cần nghiêm trọng thế
on Sun Sep 04, 2016 11:01 amThủy Phạm
Embarassed
avatar
on Tue Sep 06, 2016 5:17 pmraca24
em được cộng 7 điểm HT nhé.
avatar
on Tue Sep 06, 2016 7:25 pmHoàng Anh Thư
vâng ạ
avatar
on Sun Sep 11, 2016 8:25 ammr.panda
Smile
avatar
on Sun Sep 11, 2016 10:40 amHoàng Anh Thư
Very Happy Razz Razz Razz Razz
avatar
on Sat May 13, 2017 8:53 amthuaan201001
Là một con người có ai mà không có ước mơ! Ai cũng canh cánh trong lòng những ước mơ, những hoài bão. Ta thấy rằng trong một xã hội, có người thế này có người thế khác, có người thì có hoàn cảnh thuận lợi, đủ điều kiện để phát huy hết năng lực của mình, cho nên ở họ có những ước mơ rất vĩ đại, lớn lao, chẳng hạn như: Họ ước mơ sau này sẽ trở thành một nhà lãnh đạo thiên tài xuất chúng, hoặc là sẽ trở thành một nhà kinh tế lớn…Bên cạnh đó cũng có những người do hoàn cảnh,hoặc điều kiện về thể chất không cho phép, ở họ ước mơ không to lớn, có thể chỉ đơn giản là: Cố gắng làm sao để sau này có được cái nghề, hoặc một công việc gì đó trong tay đủ nuôi sống bản thân.v.v. Đó là những gì mà em thấy được trên báo chí, thực tế trong nhiều năm qua.Riêng bản thân em con người của thế hệ trẻ em cũng có những ước mơ và hoài bão.Ước mơ thi em có rất nhiều như:Bác sĩ,kỹ sư,giáo viên…!!!Thế nhưng ước mơ và hoài bão lớn nhất của em là trở thành một giáo viên để có thể truyền dạy cho thế hệ sau.
Những ngày ngồi trên lớp nghe cô giảng bài, tôi thấy yêu hình ảnh cô giáo một cách rất lạ lùng. Giọng cô đọc bài êm êm như cuốn hút tôi vào cái nghề cô giáo đầy thú vị. Từ hôm ấy, tôi về tập trung những đứa trẻ trong xóm lại và bắt đầu với bài học đầu tiên. Các bạn biết không, tôi cũng lấy viên phấn viết lên cái bảng đen nho nhỏ rồi gọi từng đứa lên đọc. Những đứa trẻ ngây thơ, nét mặt hồn nhiên đứng nghiêm trang với cái giọng ngọng nghịu, không thành tiếng.
Thế nhưng không biết vì sao tôi vẫn yêu quý chúng. Tôi ngon ngọt dỗ dành từng đứa một để chúng khỏi ra về. Tôi phát cho mỗi đứa một que phấn rồi dạy chúng cách viết. Chúng nó chỉ vẽ chằng chịt ra đất, chẳng đứa nào viết được thành chữ. Tôi kiếm cho mỗi đứa một tờ bìa cứng để làm bảng. Mỗi lần tôi kiểm tra chúng lại viết vào chiếc bìa đó rồi lần lượt đưa lên cho tôi chấm điểm.
Tôi cũng lấy bút đỏ viết vào tấm bảng ấy mấy lần làm lời phê. Mặc dù chưa biết đọc nhưng bọn trẻ, đứa nào cũng thích thú, tíu tít khoe với nhau những lời phê làm tôi thêm say mê nghề giáo viên. Tôi đã có rất nhiều kỷ niệm trong những ngày làm cô giáo. Có những hôm khi tôi đang dạy học thì mẹ đi chợ về. Mặc dù tôi đã vội vàng thu dọn mọi thứ nhưng rồi bí mật đó cũng bị "bật mí". Khi đó, mẹ tôi cũng khuyến khích tôi rằng: "Con hãy cố gắng học thật giỏi đi đã rồi mới thực hiện ước mơ đó. Con có sự đam mê với cái nghề mà mình thích cũng là tốt lắm rồi. Con hãy cố gắng thật nhiều nhé!".
Rồi có một lần tôi đang hí hoáy viết lên bảng thì các bạn cùng lớp với tôi vào nhà chơi. Chúng nó nhìn tôi cười, nói đùa: "Ngày mai, cậu vào dạy chúng tớ nữa nhé!". Lúc này, mặt tôi đỏ lên nên chỉ cười với chúng nó một cái thôi. Sau lần đó, tôi chợt nghĩ rằng: "Thôi, từ nay không dạy nữa!". Nghĩ thế nhưng không biết vì sao mỗi khi nhìn thấy những đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu ấy thì cái gì đó cứ cuốn hút tôi, mặc cho các bạn chế giễu nhưng tôi vẫn cứ dạy. Tôi vô cùng sung sướng khi nhìn ngắm những đứa trẻ có đôi má hồng bụ bẫm cùng với chiếc bím đuôi gà thật xinh đang tíu tít gọi tôi khi thấy tôi đi đâu về. Lúc ấy, trông chúng như bầy chim non vừa rời tổ.
Các bạn ơi! Tôi chưa từng trở thành một giáo viên mà cứ tưởng như là một cô giáo rồi. Tối đến, khi học bài xong tôi lấy quyển vở ra và chuẩn bị bài trong sách giáo khoa, xem xét từng câu hỏi một. Tôi cứ tưởng như mình đang làm việc soạn giáo án của một cô giáo. Có khi tôi còn viết mẫu chữ vào quyển vở cho từng đứa. Những dòng chữ đúng cỡ đều đặn hiện lên trang giấy ngày thêm dày đặc. Tôi nghĩ ngày mai sẽ trao những quyển vở này cho từng đứa. Lúc ấy, chúng nó sẽ vui mừng biết mấy và thêm yêu thương, quấn quýt bên mình.
Hằng ngày, nhìn từng đứa trẻ phải làm việc khổ cực để phụ giúp cha mẹ mà không được xách cặp đến trường, lòng tôi lại thêm đau đớn. Tôi sẽ cố gắng thật nhiều để sau này trở thành một giáo viên dạy cho những đứa trẻ nghèo khó, để tránh đi tình trạng thất học cho đất nước. Ngày đêm tôi mong muốn những đứa trẻ học sinh tôi dạy sẽ học thật giỏi. Trong tương lai, chúng nó sẽ trở thành những nhà thơ, nhà văn, những người có ích cho đất nước... Tôi tin mình sẽ đạt được ước mơ ấy. Tôi sẽ phấn đấu bằng mọi giá để đạt được nó.
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết